Địa chỉ ủng hộ trực đường kinh phí, nguồn lực cho công tác làm việc phòng kháng dịch COVID-19: vandongxahoi.mattran.org.vn
Trong bốn tưởng hồ nước Chí Minh, quan lại liêu là một loại dịch khá thịnh hành trong hệ thống chính trị. Quan tiền liêu là số đông người, các cơ quan lãnh đạo từ bên trên xuống dưới, xa cách thực tế, việc gì rồi cũng không sâu, chỉ đại khái. Đối với các bước thì trọng hình thức, chỉ biết khai hội, xem báo cáo trên giấy, không kiểm soát đến nơi mang lại chốn. Bài viết của PGS.TS. Nguyễn Khánh nhảy - học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh.

Bạn đang xem: Quan liêu là gì


Có một khảo sát nhỏ dại thú vị cầm này: Trong bộ hcm toàn tập xuất bản lần vật dụng hai, chào làng hơn 2.500 bài viết, điện, thư của hcm thì tất cả tới 145 bài viết có từ "quan liêu", chiếm trên 5% tổng số tác phẩm và các phát ngôn được công bố của nhà tịch.

*

 

Và điều này chưa hẳn là chuyện nặng nề hiểu, bởi trên thực tế, nhìn lại gần như điều trằn trọc của sài gòn trong suốt rộng 40 năm kể từ lúc chưa lập nước, bạn bàn đi bàn lại vấn nạn "quan liêu".

Năm 1924, trong tác phẩm Tình cảnh nông dân Trung Quốc, sau thời điểm nêu lên nỗi gian nan của nông dân nước này, Nguyễn Ái Quốc - hồ Chí Minh khi ấy - đang vạch rõ: “Bọn quan liêu, tham nhũng của cơ chế quan lại cũng chịu đựng phần nào trọng trách gây ra cảnh đói khổ ấy”.

Theo hồ nước Chí Minh, bệnh quan liêu - trong vô số trường hợp bạn gọi là nạn quan liêu, tệ quan liêu không những có trong cơ chế cũ mà tồn tại và phát triển cả trong chính sách mới, không những ở vn mà còn là tình trạng thịnh hành trong máy bộ chính quyền và hệ thống chính trị của khá nhiều nước trên núm giới.

Tuy nhiên, quan liêu không phải là căn bệnh dễ chữa. Đến tận năm 1959, khi một vài nơi tổ chức triển khai trưng bày cách tân kỹ thuật và sáng tạo sáng kiến, chủ tịch Hồ Chí Minh còn đích thân chỉ rõ bệnh quan liêu ở những nhà lãnh đạo. Thói này còn làm các cán bộ chẳng đầy đủ không khuyến khích mà lại còn kìm hãm sáng con kiến của quần chúng.

Tiêu biểu là chuyện người công nhân ở Hòn Gai. Dù anh em có nhiều sáng tạo độc đáo hay tuy vậy Hội đồng xét duyệt ở đây cả năm ko họp. Bạn bè công nhân gặng hỏi thì được cho cán bộ vấn đáp gọn lỏn một câu: Bận việc quá không họp được. Biết chuyện, quản trị nhận xét:

“Than ôiCán cỗ lãnh đạo công ty ta,Quan liêu mang đến thế, thiệt là quan liêu liêu!” 

Có thể thấy, trong bốn duy giải thích và chuyển động thực tiễn, hồ Chí Minh luôn luôn coi quan lại liêu là 1 trong những loại bệnh, hơn thế nữa là nhiều loại giặc, là kẻ thù cần cần chống. Người cho rằng quan liêu là quân thù nguy hiểm, bởi vì nó không mang gươm, sở hữu súng mà nằm ngay trong tổ chức máy bộ của ta. Theo nghĩa đó, hồ Chí Minh xác minh chống quan lại liêu là bí quyết mạng, là “một cuộc phương pháp mạng nội bộ”.

Với quan điểm “Quan liêu là xa cách quần chúng... Không lắng nghe chủ ý của quần chúng. Sợ hãi phê bình với tự phê bình... Thiếu thốn dân chủ, không giữ đúng nguyên tắc”, nên việc chống quan lại liêu càng trở nên quan trọng và cấp bách. Bởi bác đã chứng tỏ rằng quan tiền liêu là bắt đầu nảy sinh của nạn tham ô, lãng phí. Lãnh đạo mắc bệnh quan liêu buộc phải cơ quan bắt đầu dễ xuất hiện thêm người xấu.

Từ đó, tín đồ cứ trở đi, quay trở về với luận điểm muốn bài trừ tham ô, tiêu tốn lãng phí trước hết yêu cầu tẩy sạch bệnh dịch quan liêu.

“Bệnh quan tiền liêu trách nhiệm tự đâu mà lại ra? Câu trả lời của tín đồ là từ bỏ 6 lý do sau đây:

Xa nhân dânKhinh nhân dânSợ nhân dânKhông tin cẩn nhân dânKhông gọi biết nhân dânKhông thương yêu nhân dân”

Vì thế, sài gòn đưa ra chiến thuật khắc phục 6 vì sao đó.

Trước hết, hồ Chí Minh yên cầu người cán cỗ nhất là cán cỗ lãnh đạo không được giảm sút mối liên hệ với quần chúng, cho dù chỉ là 1 trong phút, một giây. Hồ chí minh cho rằng, người lãnh đạo, cán bộ dù tài giỏi đến mấy cũng quan trọng thấy được toàn bộ mọi mặt. Bọn họ nhìn vụ việc từ trên xuống. Còn dân chúng, tuy khôn xiết thông minh, sáng tạo nhưng lại nhìn sự việc từ dưới lên. Vị vậy, muốn giải quyết và xử lý vấn đề một cách đúng đắn, chính xác phải phối kết hợp sự xem xét đánh giá của cả phía 2 bên từ bên trên xuống và từ bên dưới lên. Điều đó đòi hỏi người lãnh đạo, bạn cán bộ bắt buộc giữ mối liên hệ và lắng nghe chủ kiến của quần chúng.

Để chống dịch quan liêu, hồ Chí Minh nhận định rằng mọi các bước của Đảng, đơn vị nước và khối hệ thống chính trị đều yêu cầu từ trong quần bọn chúng mà ra và quay trở lại với quần chúng.

Cách phía trên 60 năm, năm 1947, tp hcm đã chỉ ra rằng rằng làm việc với quần chúng bao gồm hai cách:

Thứ nhất, thao tác theo biện pháp quan liêu. Những người dân này tạm dừng hoạt động lại mà đặt kế hoạch chương trình rồi dùng mệnh lệnh ép dân chúng, cột vào cổ dân chúng, bắt dân chúng theo. Phương pháp làm quan liêu này bị dân chúng ân oán “dù tạm thời may tất cả chút thành công, tuy vậy về mặt chính trị, là thất bại”.

Xem thêm: Công Thức Phương Trình Bậc 2 Và Cách Tính Nhẩm Nghiệm, Phương Trình Bậc Hai

Thứ hai, làm theo quần chúng. Tức thị việc gì cũng hỏi chủ kiến dân chúng, cùng bàn bạc với dân chúng. Dân chúng đồng lòng việc gì cũng làm được, dân bọn chúng không cỗ vũ việc gì rồi cũng không nên. Tuy nhiên, hỏi dân bọn chúng nhưng ko được theo đuôi quần chúng.

Hồ Chí Minh yên cầu phải đưa chính trị vào thân dân gian. Hồi đó việc gì rồi cũng từ trên dội xuống. Từ nay việc gì cũng phải từ dưới ngoi lên. Tp hcm kết luận: cần phải dùng nhiều hình thức và phương thức để nhổ đi, nhổ lại mang lại hết các cỏ rác rưởi của dịch quan liêu.