Dựa trên tư liệu trong quyển sách “Totally Committed” của Mục Sư Trương Hy Hòa

Bà Mục Sự Châu Huệ nhân hậu biên soạn

Chúng ta phải làm cái gi mới được hưởng cuộc đời đời đời? họ phải làm những gì mới có thể nhận biết Chúa Trời hằng sống? Theo lời dạy dỗ trong khiếp Thánh, câu trả lời của hai thắc mắc này là bám liền với sự phó thác mang đến Chúa Trời.

Bạn đang xem: Phó thác là gì

Phó thác là hành động của bọn họ để đáp ứng với Chúa Trời. Trừ phi họ muốn phó thác mang lại Chúa Trời, bằng không thì luận bàn về sự phó thác là vô ích. Mục đích của không ít bài giảng này là kêu gọi sự thỏa mãn nhu cầu tích rất với Chúa Trời, chứ không phải để tăng thêm kiến thức vào đầu óc. Những bài xích giảng này là hoàn toàn căn cứ vào tởm Thánh, lời của Chúa Trời, chứ chưa hẳn dựa trên ý tưởng phát minh hay chủ kiến của loài người. Mục đích của bọn họ là để dựng nên sự tiến triển mới trong mối quan hệ với Chúa Trời. Còn những người dân nghĩ rằng mình đã phó thác mang lại Chúa Trời, tôi ước ao rằng toàn bộ sự trở mắc cỡ giữa chúng ta và Chúa Trời số đông được tẩy trừ.

Chỉ Phó Thác một trong những phần Thì không phải Là Phó Thác

Có những Tín Đồ Cơ Đốc chỉ phó thác một trong những phần cho Chúa Trời, và họ cứ kéo dãn lề mề như vậy từ thời điểm năm này qua năm khác. Nhưng trong kinh Thánh, chỉ phó thác 1 phần thì không phải là giao phó gì cả. Chúa Giê-su nói rằng: “…Ta mong gì ngươi rét hoặc rét mướt thì hơn” (Khải Huyền 3:15). “Lạnh” tức là cứ ngoảnh phương diện quay đi lìa quăng quật Chúa Trời. Chúa nghĩ rằng chẳng thà bởi thế còn rộng là hâm hẩm – không lạnh, cũng chẳng nóng. Không chừng bạn phó thác 80% cho Chúa Trời với 20% giành riêng cho đời này, nhưng lại thật ra mặc dù 95% vẫn ko đủ. Chúa Trời yêu thương cầu bạn phải giao phó hoàn toàn.

Cuộc sống ở trong linh của rất nhiều người Tín Đồ Cơ Đốc bị hư hỏng vì tấm lòng của mình chỉ phó thác một phần thôi. Bọn họ không kinh lịch được sự vui mừng bình yên ổn trong cuộc sống đời thường của Tín Đồ Cơ Đốc. Họ cần thiết tương giao với Chúa Trời, với Ngài không muốn lắng nghe lời cầu nguyện của họ. Nguyên nhân là tại vị họ không có phó thác trọn vẹn cho Chúa Trời.

Không Thể Thực Hành cuộc sống đời thường Của Tín Đồ Cơ Đốc Nếu không có Phó Thác hoàn Toàn

Căn cứ theo lời dạy dỗ của Chúa Trời, bọn họ không thể thực hành cuộc sống thường ngày của Tín Đồ Cơ Đốc nếu không có phó thác hoàn toàn. Ấy là sự việc thật. Điều đó chưa hẳn là định hướng nhưng là thiệt tại cùng kinh lịch. Bạn sẽ thấy mình thiết yếu thực hành cuộc sống đời thường của Tín Đồ Cơ Đốc nếu bạn không phó thác hoàn toàn cho Chúa Trời. Chúa Trời tất cả nhậm lời mong nguyện của chúng ta không? ví như Chúa Trời không nhậm lời mong nguyện của người tiêu dùng thì bạn phải tự để mắt tới tấm lòng uỷ thác của mình. Có những người dân đang phụng sự Chúa Trời nhưng vẫn chưa phó thác hoàn toàn. Ấy là một trong những tình trạng thê thảm. Chúng ta đã từ bỏ hết thảy để phụng sự Chúa Trời, tuy thế rồi các bạn thấy mình không tồn tại quyền năng ở trong linh, không tồn tại vui mừng và tất yêu tương giao cùng với Ngài. Khi chúng ta giữ lại một ít cho mình thì sẽ có tác dụng hư hỏng sự phó thác cho Chúa Trời.

Sự uỷ thác thì liên quan đến một nhà đề đặc biệt quan trọng nhất: ấy là quan hệ cùng cùng với Chúa Trời.

Sự phó thác Trong Hội Thánh Ngày Nay

Chủ đề phó thác chạy suốt cục bộ Kinh Thánh. Nếu họ lấy chủ thể này thoát khỏi bộ gớm Thánh, thì khiếp Thánh chẳng còn bao nhiêu để đọc nữa, tại vị sự uỷ thác là vị trí trung tâm điểm của mối quan hệ với Chúa Trời.

Khi tôi còn là 1 trong Tín Đồ thơ ấu, không ai dạy bảo tôi về sự phó thác. Tuy nhiên tôi nhận biết Chúa Trời ở trung hoa trong thời kỳ nguy nạn cho Tín Đồ Cơ Đốc, cùng một vài mục sư của shop chúng tôi bị gởi đi lao đụng cải tạo. Công ty chúng tôi biết rõ rằng nếu như không phó thác mang lại Chúa Trời thì cần yếu làm Tín Đồ Cơ Đốc. Bởi vậy hội thánh hồi đó không cần phải giảng giải về sự việc phó thác trả toàn.

Khi tôi mang đến Hong Kong, tôi suy nghĩ thầm trong bụng rằng: “Vui mừng gắng được sống trong một thôn hội trường đoản cú do, ở đây tôi có thể đi cúng phượng Chúa Trời vào hội thánh với đi mua cỗ Kinh Thánh vào tiệm sách.” tuy thế khi tôi ban đầu viếng thăm các hội thánh thì tôi nhận biết những Tín Đồ Cơ Đốc sẽ là chết. Chổ chính giữa hồn tôi vô cùng nặng nhọc. Tôi từ bỏ nhủ rằng: “Này là tự do? Tín Đồ Cơ Đốc ngơi nghỉ đây không tồn tại sức sinh sống gì cả!” lúc tôi nói chuyện với họ, tôi ko thể nói đến Chúa Trời. Tôi quan yếu nói về bất kể chuyện nguyên thâm xuất xắc chuyện sơ cấp liên quan đến Chúa Trời.

Khi tôi chia sẻ với họ đều chuyện Chúa Trời đã làm trong cuộc đời của tôi, họ không hiểu nhiều tôi vẫn nói gì. Họ chú ý tôi một cách kì lạ tựa như tôi là con thú vật đến từ một hành tinh khác. Sau khoản thời gian họ lắng nghe khiếp lịch của tôi (Xin đọc “Bài Làm bệnh Của Mục Sư Trương Hy Hòa (1) – (6)”), bọn họ nói với tôi rằng: “Những chuyện này chỉ xảy ra trong quyển sách “Công Vụ những Sứ Đồ” thôi, ngày nay không tồn tại nữa. Anh gồm phải tới từ thời đại rứa kỷ thứ nhất chăng?”

Tôi từ bỏ nhủ rằng: “Cái gì đây? Tôi ko thể thủ thỉ với các anh chị em Tín Đồ Cơ Đốc!” lúc tôi lắng nghe những bài giảng vào hội thánh, tôi nhận biết họ không dìm mạnh về sự tương giao thân mật và gần gũi với Chúa Trời. Khi tôi thì thầm với những mục sự, tôi cảm xúc rằng tôi trong khi đang thì thầm cùng những người buôn bán. Bọn họ không thích nói về mối quan hệ tình dục với Chúa Trời, tuy vậy lại yêu thích về thu nhập cá nhân của hội thánh và gia sản của hội thánh. Họ liên tiếp nói về cải tiến và phát triển phương một thể này hay phương tiện kia, triển khai hội thánh v.v., họ như thể y y hệt như những người buôn bán dự định khải triển thị phần vậy. Tôi cảm giác rất bi ai trong lòng, tôi ko biết vì sao tại sao như vậy.

Trong lâu ngày tôi không thể khẳng định nguyên nhân của vụ việc này. Nhưng mà khi tôi chờ đợi câu lời giải trước khía cạnh Chúa Trời, cùng xem xét các điều răn trong kinh Thánh, tôi ban đầu thấy rõ căn cơ của sự việc này là thiếu hụt sự phó thác. Những người dân sống trong buôn bản hội thoải mái không say mê phó thác đến Chúa Trời. Chính vì hội thánh không giảng dạy về sự việc phó thác mà đưa tới hậu trái là những hội thánh chết ở khắp nơi. Mỗi lúc tôi đề cập đến chủ đề phó thác, đa số người nói với tôi rằng: “Nếu bạn nói về sự việc phó thác, thì không một ai muốn đi dự lễ hội thánh hay biến Tín Đồ Cơ Đốc nữa. Chiếc giá thì quá cao!” Tôi đều vấn đáp như vậy: “Nhưng suốt bộ Kinh Thánh chỗ nào cũng giảng dạy về sự phó thác.”

Bởi vậy bọn họ sẽ tra khảo ghê Thánh để coi gớm Thánh nói gì về việc phó thác. Chúng ta đừng có nhận lấy ý kiến của tôi, nhưng lại hãy coi xét cỗ Kinh Thánh đào tạo cái gì.

Bộ ghê Thánh chẳng phần nhiều dạy về sự phó thác, nhưng mà từ Cựu Ước mang lại Tân Ước đa số giảng dạy về sự phó thác hoàn toàn. Phó thác trọn vẹn là căn cơ của quan hệ với Chúa Trời. Khiếp Thánh gồm khi nói về sự phó thác một cách ngừng khoát, bao gồm khi là mang ý niệm phó thác. Lời dạy mang ngụ ý phó thác tức là chỉ khi bao hàm sự giao phó thì lời dạy dỗ đó mới bao gồm nghĩa lý. Giả dụ bạn sa thải thành phần phó thác thì lời dạy đó phát triển thành vô ý nghĩa.

Phó Thác tức là Hết Lòng hết Linh Hồn hết sức Kính quí Chúa Trời

Bây giờ chúng ta học tập một vài đoạn ghê Thánh giảng dạy về việc phó thác một biện pháp rõ ràng xong khoát. Bọn chúng ta bắt đầu bằng đông đảo đoạn ghê Thánh không còn xa lạ trong Cựu Ước.

Phục Truyền cách thức Lệ cam kết 6:5 – 7 5 Ngươi phải hết lòng, hết linh hồn, rất là kính mến Gia-vê Chúa Trời ngươi. 6 những lời nhưng mà ta truyền đến ngươi ngày này sẽ sinh sống tại trong tim ngươi. 7 Ngươi hãy thân yêu dạy dỗ điều ấy cho con cháu ngươi với phải kể đến các lời ấy khi ngươi ngồi vào nhà, hoặc đi ko kể đường, hoặc cơ hội nằm xuống hoặc lúc ngươi thức dậy.

Bất cứ các bạn nằm xuống tốt thức dạy, đi ngoài đường hay ngồi trong nhà, chúng ta cũng bắt buộc hết lòng, hết linh hồn, hết sức kính quí Gia-vê Chúa Trời. Ấy đó là phó thác trọn vẹn được trình bày một cách rõ ràng và solo giản. Phục Truyền hình thức Lệ ký kết 11:13 tái diễn lời dạy dỗ bảo bạn Y-sơ-ra-ên nên kính thích Chúa Trời bởi cả sinh mạn của mình.

Phục Truyền mức sử dụng Lệ ký 11:13 13 Vậy, nếu những ngươi siêng năng lắng nghe các điều răn ta truyền cho các ngươi ngày nay, không còn lòng, hết linh hồn kính thích Gia-vê Chúa Trời ngươi, với phụng sự Ngài, 

Chính lời dạy của Chúa Giê-su Christ trong Tân Ước xác định nguyên tắc này:

Ma-thi-ơ 22:37 37 Chúa Giê-su đáp rằng: “Ngươi hãy không còn lòng, hết linh hồn, hết ý mà yêu dấu Chúa, là Chúa Trời ngươi.” 

Bởi vậy, trong cả Cựu Ước lẫn Tân Ước, phó thác trọn vẹn được thanh minh trong sự kính mến Đức Gia-vê Chúa Trời bằng toàn thể sinh mạng của mình.

Từ Ngữ “Phó Thác” Trong tởm Thánh

Từ ngữ “phó thác” có phải sinh hoạt trong kinh Thánh không? hay là do tôi từ ý bịa đặt ra ?

Thi Thiên 31:5 5 Tôi giao phó linh hồn tôi vào tay Chúa: Hỡi Gia-vê, Chúa Trời chân thật, Chúa đã sở hữu chuộc tôi. 

Khi Chúa Giê-su bị tiêu diệt trên cây thập giá, Chúa nói rằng:

Lu-ca 23:46 46 Chúa Giê-su bèn kêu béo rằng: “Hỡi Cha, nhỏ phó thác linh hồn lại trong tay Cha!” Chúa vừa nói chấm dứt thì tắt hơi. 

Phó thác linh hồn của chính mình cho Chúa Trời có nghĩa là giao cả sinh mạn của chính bản thân mình cho Ngài.

Thi Thiên 37:5 5 Hãy phó thác con đường lối của ngươi mang đến Gia-vê, cùng nhờ cậy khu vực Ngài, thì Ngài vẫn thành tựu việc ấy. 

Châm Ngôn 16:3 3 Hãy phó thác các việc của ngươi mang đến Gia-vê, thì các kế hoạch ngươi sẽ tiến hành thành công. 

1 Phi-e-rơ 4:19 19 Vậy hầu hết kẻ chịu đựng khổ theo ý chỉ của Chúa Trời thì nên phó thác linh hồn của chính mình cho Đấng sáng chế thành tín, và liên tục làm phần đông việc xuất sắc lành. 

2 Ti-mô-thê 1:12 12 chính vì lý bởi này mà ta chịu đựng khổ, nhưng lại ta chẳng hổ thẹn vì chưng ta biết Đấng ta tin vào, chắc chắn rằng Ngài có gia thế giữ gìn điều ta vẫn phó thác đến Ngài mãi mang đến ngày đó.

2 Ti-mô-thê 2:2 2 mọi điều con đã nghe từ chỗ ta nghỉ ngơi trước mặt nhiều người dân nhân chứng, hãy phó thác cho người trung tín mà cũng có chức năng dạy dỗ kẻ khác. 

Trong nguyên văn Hy-lạp, “linh hồn” tức là sinh mạng. Cứu vớt vớt linh hồn tức là cứu vớt sinh mạng. Lỗi mất linh hồn có nghĩa là hư mất sinh mạng. Vào câu kinh Thánh trên, phó thác linh hồn mình có nghĩa là phó thác sinh mạng mình đến Chúa Trời, thiệt ra, ấy chính là nguyên tắc của đức tin trong tởm Thánh. Qua đức tin bọn họ phó thác thiết yếu mình mang lại Chúa Trời; đức tin không hẳn chỉ là tin cẩn vào một vài học thuyết thôi.

Bạn tin cẩn rằng dòng thang máy rất có thể đưa bạn lên lầu 2 thì khác hoàn toàn với hành động bước vào dòng thang sản phẩm đó. Nếu bạn không bước vào chiếc thang máy, cho dù bạn hết tin tưởng tưởng rằng nó hoàn toàn có thể đưa bạn lên lầu 2 nhưng các bạn vẫn ko thể lên tới mức lầu 2. Bạn phải lao vào chiếc thang đồ vật và giao phó chính bản thân cho cái thang thứ đó. Khi bạn giao phó chủ yếu mình cho cái thang máy, bạn không phải chỉ là tin tưởng rằng nó có thể đưa các bạn lên lầu 2, mà bạn thật sự phó thác cho nó nhằm nó đưa các bạn lên.

Tương từ bỏ như vậy, các bạn được cứu vãn chuộc chưa phải chỉ tin tưởng rằng Chúa Trời hoàn toàn có thể cứu vớt bạn. Ma quỉ cũng tin rằng Chúa Trời có một chiến lược cứu chuộc loài người, nhưng tin tưởng đó chắc bắt buộc cứu vớt nó. Ma quỉ cũng tin rằng Chúa Trời là một, nhưng mà chúng lo ngại (Gia-cơ 2:19). Nếu bạn có nhu cầu được cứu vớt chuộc, thì bạn phải tin cẩn vào Chúa Trời bằng cách phó thác bao gồm mình mang lại Ngài.

Chúa Giê-su phó thác chính mình mang đến Chúa Trời Đức Cha, Chúa giao phó linh hồn của chính mình cho Ngài khi Chúa chịu đựng khổ nạn với chết vị chúng ta:

1 Phi-e-rơ 2:23 23 Chúa bị rủa nhưng chẳng rủa lại, chịu nạn mà không còn hăm dọa, nhưng mà cứ phó thác thiết yếu mình mang đến Ðấng xử đoán công bằng; 

Phó Thác Và ăn năn Cải

Bây giờ họ học tập số đông đoạn gớm Thánh có ý niệm phó thác.

Ma-thi-ơ 4:17 17 Từ lúc ấy Chúa Giê-su khởi sự truyền giảng rằng: “Các ngươi hãy ăn năn cải, vì vương quốc Thiên Đàng đã đi đến gần.” 

Trong Ma-thi-ơ 4:17 là lời giảng dạy trước tiên của Chúa Giê-su sau khoản thời gian Chúa chịu phép báp-tem, Chúa ban đầu truyền giảng Tin Lành.

Hối cải tức là gì? trong nguyên văn Hy-lạp, “hối cải” là sự đổi khác của trung tâm hồn, tư tưởng cùng thái độ. ăn năn cải là đổi khác cả cuộc đời của bạn. Trước kia bạn đi về một hướng, hiện giờ bạn đi về phía ngược chiều. Chúng ta nghĩ rằng bạn cũng có thể hối cải mà lại không phó thác chăng? Này là 1 trong sự khiếu nại mang ý niệm phó thác. đến dù không có nói ra sự phó thác một cách rõ ràng dứt khoát, nhưng chắc chắn không bí quyết nào hối hận cải nếu như khách hàng không phó thác. Đây không phải chỉ là một trong sự biến hóa bình thường, mà là một sự biến đổi hoàn toàn của trọng tâm hồn.

Có một lượt tôi lắng tai lời làm chứng của một fan trước cơ thuộc bầy đàn phi pháp ở thành phố Chicago. Tín đồ này thuật lại quy trình hối cải của mình để vươn lên là một Tín Đồ Cơ Đốc. Khi tín đồ rời bỏ bè đảng phi pháp thì tín đồ ở trong triệu chứng rất nguy hiểm. Những người trong bè cánh muốn giết tín đồ đi, tại vì tín đồ biết khôn xiết nhiều kín đáo của họ. Người này hoàn toàn có thể đi vào một trong những trạm cảnh sát và khai ra tên tuổi của hết thảy những kẻ trong bè phái phi pháp. Rộng nữa, tại bởi người tìm kiếm được tiền tài, tác phẩm và xe cộ phần đông là qua những câu hỏi phi pháp, khi người ân hận cải thì fan phải hoàn trả lại tất cả số tiền đó.

Sự đổi khác như vậy thì chưa hẳn chuyện bé dại đâu. Bạn có thể làm được những điều này nếu như khách hàng không phó thác mang lại Chúa Trời không? tín đồ này liều mạng sống của mình. Người bán đi toàn bộ sản nghiệp và hoàn lại lại số tiền cho tất cả những người ta mang đến nỗi fan chẳng còn gì khác hết.

Khi bạn và tôi mong muốn trở thành Tín Đồ Cơ Đốc, ko chừng thì chưa phải khó khăn như vậy, nhưng mẩu truyện trên mô tả cho ta thấy biến hóa là trở ngại đến dường nào. Mặc dù sao đi nữa, chúng ta đều phải thay đổi. Cùng trong bất kể trường thích hợp nào, biến đổi đều cần sự phó thác. Nếu bọn họ không ước ao phó thác, thì bọn họ không bắt buộc đề cập đến ân hận cải. Nếu bọn họ nói về sự việc hối cải mà không đề nghị phó thác thì sự ăn năn cải đó là trống rỗng.

Thông thường bọn họ chỉ nói đến “ăn năn”. “Ăn năn” tức là cảm thấy day dứt, nhức xót trong tâm địa về lỗi lầm đang mắc phải. Dẫu vậy ấy không hẳn là ý nghĩa trong nguyên văn Hy-lạp. Vào nguyên văn Hy-lạp là tự ngữ “hối cải”. Sự ân hận cải chân chính là sự chuyển đổi của vai trung phong hồn và bốn tưởng, chứ chưa phải chỉ là nhức xót trong trái tim về lỗi lầm vẫn phạm. Cảm thấy đau yêu quý thì chưa đủ, họ phải bằng lòng chấp nhận hậu trái của sự biến đổi nữa. Tên bầy đàn phi pháp cũ này sẽ đau xót cho nỗi người ưa chuộng liều mạng sinh sống của mình, những người trong bè bạn phi pháp định giết người đi. Bạn này chào bán đi hết thảy phần nhiều sản nghiệp mà bởi vậy tay trắng tay không. Bạn phải trả bằng cái giá của hết thảy tài sản của chính mình để thay đổi một Tín Đồ Cơ Đốc; ấy là một trong những sự đổi khác cần sự phó thác hoàn toàn.

Bây giờ các bạn thấy vì sao ở phần trên tôi nói rằng nếu vứt bỏ sự phó thác thoát khỏi Kinh Thánh, thì chẳng bao gồm phần gì còn sót lại trong ghê Thánh nhằm đọc nữa, tại bởi vì hết thảy lời dạy dỗ trong khiếp Thánh phần nhiều mang ngụ ý phó thác. Nếu bạn có nhu cầu giảng dạy dỗ Kinh Thánh một cách trung thành, thì chúng ta không thể bỏ qua mất thành phần phó thác.

Vương Quốc Của Chúa Trời

Bây giờ bọn họ tra khảo chủ đề “Vương quốc của Chúa Trời”, ấy là 1 trong những chủ đề trung tâm trong Tân Ước cùng trong lời dạy dỗ của Chúa Giê-su. Bạn cũng có thể rao truyền vương quốc của Chúa Trời nhưng mà không đề cập phó thác một cách xong khoát hay ý niệm về giao phó không? Không, trừ phi ban lìa xa ý nghĩa của vương quốc của Chúa Trời trong kinh Thánh. Nhưng nếu bạn hiểu rõ chân thành và ý nghĩa của phó thác, thì bạn sẽ hiểu rõ ý nghĩa sâu sắc của vương quốc của Chúa Trời. Nếu bạn đào thải phó thác ra khỏi quốc gia của Chúa Trời, thì bạn chỉ còn lại một từ ngữ trống rỗng không còn ý nghĩa sâu sắc gì cả.

Vương quốc của Chúa Trời tức là vương quyền của Chúa Trời. Quốc gia của Chúa Trời tuyên dương Chúa Trời là vua. Từ ngữ “vương quốc” khiến người ta nghĩ về đến bờ cõi của một quốc gia, nhưng mà ấy chưa hẳn là ý nghĩa sâu sắc cơ phiên bản trong Tân Ước. “Vương quốc của Chúa Trời” có ý nghĩa sâu sắc cơ bản là sang trọng của Chúa Trời, ấy là chỉ về kẻ thống trị của Ngài, lý lẽ lệ của Ngài với quyền hành của Ngài, chứ không cần phải nói về lãnh thổ của một nước.

Vương quyền của Chúa Trời tức là Chúa Trời là vua trong cuộc đời của bạn. Nếu khách hàng ngẫm suy nghĩ về chân thành và ý nghĩa của điểm này, các bạn sẽ thấy ấy là 1 trong những sự thay đổi căn bản. Nếu không có phó thác thì không giải pháp nào lay chuyển từ một cuộc sống thường ngày tôn bao gồm mình là trung trung ương mà lay động thành một cuộc sống thường ngày tôn Chúa Trời là vua. Vào lối sinh sống cũ, bạn muốn làm gì thì làm. Nếu bạn muốn phạm tội thì bạn cứ phạm tội. Nếu bạn có nhu cầu ích kỷ, thì chúng ta cứ làm việc ích kỷ. Nếu bạn có nhu cầu nổi giận thì chúng ta cứ tha hồ nổi giận.

Nhưng bây giờ bạn sống bên dưới vương quyền của Chúa Trời, chúng ta không được tha hồ nước làm bất cứ việc gì bạn có nhu cầu nữa. Chúng ta phải xin Chúa Trời được cho phép mới được nổi giận.

“Chúa ơi, nhỏ bức tức lắm. Con rất có thể nổi giận không?”

“Không!”

“Vậy nhỏ phải làm thế nào bây giờ? con sắp bùng phát kìa!”

Bạn cứ im re và nhờ vào cậy vào Thánh Linh nhằm đối phó với tính nóng nảy của bạn. Chưa hẳn là tín đồ Tín Đồ Cơ Đốc thì không khi nào bực mình. Nhưng các bạn không được nổi cơn giận và mất huyết độ, đập bàn ghé với quăng chén bát dĩa. Mặc dù bạn bực mình nhưng chúng ta không được bao gồm hành vi có tác dụng nhục Danh của Chúa Trời.

Ê-phê-sô 4:26 26 anh em tức giận, tuy vậy đừng phạm tội; đừng với giận hờn cho tới khi khía cạnh trời lặn, 

Tức giận bực mình chưa chắc chắn rằng sai lầm. Khi bọn họ thấy tội lỗi xuất xắc bất công lan tràn, họ bực bản thân trong lòng, nhưng chúng ta không bao giờ có hồ hết hành vi làm nhục Danh của Chúa Trời. Muốn làm được do đó thì đồi hỏi đức tính ngày tiết độ, ấy là một trong đức tính trong trái của Thánh Linh (Ga-la-ti 5:22 – 23).

Bạn rất có thể hàng phục dưới vương quyền của Chúa Trời mà lại không giao phó chăng? chắc hẳn rằng không. Chúa Trời vẫn không khi nào bắt buộc chúng ta phải sống bên dưới vương quyền của Ngài, đó là tự do thoải mái lựa chọn của bạn. Nhưng tuyển lựa sống bên dưới vương quyền của Chúa Trời thì đồi hỏi sự phó thác: “Con phó thác thiết yếu mình mang lại Chúa Trời và thu phục dưới uy quyền của Chúa để đáp ứng lại tình ngọt ngào của Chúa đối với con.”

Trong phần nhiều chương kế tiếp, bọn họ sẽ tra khảo một chủ thể quan trọng: sự giao phó của Chúa Trời cho việc đó ta. Chúng ta phải làm rõ rằng chưa hẳn chỉ là các bạn phó thác mang đến Chúa Trời, nhưng Chúa Trời cũng phó thác cho mình nữa. Dẫu vậy đầu tiên chúng ta phải đọc rõ ý nghĩa của phó thác. Nếu thiếu hiểu biết nhiều rõ ý nghĩa sâu sắc căn bản của phó thác, thì họ sẽ thiếu hiểu biết được phần đông từ ngữ “hối cải”, “vương quốc của Chúa Trời”, trên vì thực chất của đông đảo từ ngữ này thì tương quan đến phó thác. Trường hợp bạn đào thải thành phần phó thác, thì bạn chỉ còn lại gần như từ ngữ trống rỗng vô nghĩa.

Chúa Trời có phải là Vị Vua Của Chế Độ Quân công ty Lập Hiến Không?

Thật ra đa số người coi uy quyền của Chúa Trời chỉ là 1 từ ngữ trống rỗng. Không ít người dân coi Chúa Trời chỉ nên vị vua của chính sách quân nhà lập hiến, giống như như chị em Hoàng vương quốc anh chỉ là 1 nữ hoàng của cơ chế lập hiến vậy. đàn bà Hoàng nước anh được tôn là đàn bà hoàng nhưng mà không thay quyền giai cấp thật sự.

Việc này xảy ra trong đời sống của tương đối nhiều người Tín Đồ Cơ Đốc. Chúng ta không chừng tôn Chúa Trời là Chúa là Vua, nhưng chúng ta cứ thao tác theo ý riêng của mình. Bạn là thủ tướng, là kẻ nắm quyền thiệt sự, còn Chúa Trời chỉ với vị vua của chính sách quân chủ lập hiến, Ngài không tồn tại quyền thống trị cuộc đời của bạn. Các bạn chỉ mang loại danh là Tín Đồ Cơ Đốc, nhưng không tồn tại phó thác đến Chúa Trời.

Nước Anh là một trong những vương quốc, nhưng mà cũng là 1 nước dân chủ. Đáng lẽ một nước dân công ty thì không tồn tại vua chúa, tại vày dân nhà và vua chúa là trái ngược với nhau. Trên thật tế, một là vua chúa cai trị hay là dân bọn chúng làm chủ. Nhưng thời buổi này nước Anh tìm thấy một cách thỏa hiệp, vua hay đàn bà hoàng vẫn được giữ lại lấy loại danh hiệu, nhưng không có quyền thật sự. Thủ tướng do dân chúng bầu lên nuốm quyền cai trị. Thủ tướng tá và cơ quan chỉ đạo của chính phủ soạn ra chương trình mang lại quốc hội, và đàn bà hoàng cứ ký kết tên phê chuẩn.

Nhiều tín đồ Tín Đồ Cơ Đốc có tác dụng những câu hỏi như vậy. Bọn họ quyết định mình sẽ có tác dụng gì, rồi trình loại kế hoạch lên cho Chúa Trời, Ngài là Chúa cùng Vua của ta, bọn họ nói rằng: “Xin cam kết tên vào hàng này cùng ban phước cho con.” nhưng nếu Chúa Trời không ban phước cho cái đó ta, thì tuần sau bọn họ hiến dưng ít hơn. Đáng lẽ bọn họ dự định hiến dâng $10, bây giờ ta chỉ hiến dưng $2 thôi, tại do Chúa Trời không ban phước lành theo như ta mong mỏi vậy.

Vương quyền của Chúa Trời thì không phải như vậy. Nếu như bạn chỉ mong Ngài là vị vua của chế độ quân công ty lập hiến trong cuộc đời của bạn, thì rốt cuộc bạn sẽ mất không còn tất cả. Chúng ta cũng có thể tự lừa dối mình, chứ các bạn không thể lừa dối Chúa Trời. Cuộc đời của chúng ta là môt hoàng cung trống rỗng, Chúa Trời không có ở trong đó, và chúng ta cứ thao tác làm việc theo ý của chính bản thân mình thôi.

Bài Giảng trên Núi

Bây tiếng để bọn họ học tập “Bài giảng trên núi”, ấy là rất quan trọng đặc biệt để nắm rõ lời dạy dỗ của Chúa Giê-su. Sở dĩ họ không gọi được “Bài giảng bên trên núi” là tại vày trong đầu óc bọn họ đã trừ bỏ phần phó thác trong bài xích giảng đó.

Khi chúng ta nhìn vào những người dân được Chúa Giê-su gọi là có phước, các bạn nghĩ rằng fan đời tất cả coi những người dân như vậy là gồm phước không? Phước cho đông đảo kẻ nghèo khổ, nhưng người đời nghĩ về rằng phong phú mới là phước chứ. Phước cho đa số kẻ than khóc, ấy là trái ngược với quan niệm của phước lành theo phát minh của người đời. Phước cho phần lớn kẻ nhu mì, nhưng người đời kính trọng phần lớn kẻ có địa vị cao và tính trái quyết. Phước lành cuối cùng là “Phước cho đa số kẻ bị bắt bớ bởi sự công nghĩa”. Lý do bị bắt bớ lại là phước lành? Khi tín đồ khác bắt bớ bạn chỉ vì bạn là Tín Đồ Cơ Đốc, bạn có cho rằng ấy là một trong phước lành chăng?

Những chuyện nhưng Chúa Giê-su cho là phước lành, tín đồ đời không coi chúng là phước lành gì cả! Điểm này giãi bày cái gì ? Ý tưởng của Chúa Trời là trái ngược với ý tưởng của fan đời.

Ê-sai 55:8 – 9 8 “Vì phát minh ta chẳng phải ý tưởng phát minh các ngươi, mặt đường lối các ngươi chẳng đề xuất đường lối ta,” Gia-vê tuyên ba như vậy. 9 “Vì những tầng trời cao hơn nữa đất bao nhiêu, thì con đường lối ta cao hơn đường lối những ngươi, phát minh ta cao hơn phát minh các ngươi cũng bấy nhiêu.” 

Tôi luôn luôn luôn nói rằng bộ Kinh Thánh chưa hẳn do loài bạn bịa đặt ra, chỉ do lời dạy dỗ trong tởm Thánh thì khác hoàn toàn với phát minh của chúng ta. Chỉ tìm hiểu ý nghĩa sâu sắc trong khiếp Thánh đã khó khăn biết bao, đừng nói đưa ra là bịa đề ra những lời dạy dỗ đó, cũng chính vì ấy là hoàn toàn trái ngược hẳn cùng với tính tứ nhiên của loài người. Xin hỏi bạn cũng có thể làm đều chuyện khác hẳn với tính từ nhiên của doanh nghiệp không? bạn chắc làm không được nếu không tồn tại sự uỷ thác và không tồn tại ân điển của Chúa Trời.

Sự Phó Thác và Ân Điển

Sự phó thác với ân điển là bám liền với nhau. Hết sức ít người kinh lịch ân điển và gia thế của Chúa Trời chỉ vày rất ít người phó thác mang đến Chúa Trời. Họ không giải pháp nào dành được yêu cầu của Chúa Trời nếu không có sự phó thác cùng ân điển của Ngài. Bọn họ không gọi được lời dạy của Ngài, do đó cũng không thực hành được trừ phi ân điển của Chúa Trời phối phù hợp với sự uỷ thác của ta.

Nếu bạn thật sự phó thác đến Chúa Trời, các bạn sẽ nói rằng: “Chúa Trời ơi, điều đó con không cách nào làm nổi. Cơ mà tại bởi Chúa nghĩa vụ như vậy, bé sẽ dựa vào ân điển của Chúa mà núm làm.” Rồi các bạn sẽ kinh lịch quyền lực trong lời dạy của Ngài.

Nếu bạn không phó thác cho Chúa Trời thì chúng ta không thể thực hành bất cứ điều gì trong lời dạy của Chúa Giê-su. Nhưng mà nếu bọn họ quyết trung ương vâng phục lời dạy của Chúa Giê-su và làm cho tám phược lành được thành công trọn vẹn trong cuộc đời của mình, thì ta rất có thể đọc đoạn gớm Thánh kế tiếp sau tám phước lành này.

Ma-thi-ơ 5:13 – 14 13 những ngươi là muối của đất; tuy vậy nếu muối bột mất mặn đi, thì đem gì mà làm cho mặn lại? muối hạt ấy ko dùng chi được nữa, chỉ có bị quăng ra bên ngoài và bị tín đồ ta đấm đá dưới chân. 14 những ngươi là sự sáng của cố kỉnh gian. Một cái thành bên trên núi thì không lúc nào bị bít khuất được, 

Chúng ta khá quen thuộc hai câu tởm Thánh này, nhưng thông thường hội thánh lại không phải là muối hạt của đất và sự sáng của nắm gian. Lý do của vấn đề là tại do thiếu sự phó thác. Bạn không thể khiêu vũ qua phần “Tám phước lành” mà đi mang lại câu 13 cùng 14. Nếu khách hàng thử khiêu vũ qua “Tám phước lành” để biến đổi muối của đất, các bạn làm ko được! Chỉ khi bạn quyết trọng điểm làm toàn vẹn “Tám phước lành”, bạn nói rằng: “Chúa Trời ơi, con vui tươi trở thành túng bấn trong trung khu linh, khóc lóc cho tội lỗi, trở nên một người làm cho bình yên, vui miệng bị bắt bớ bởi vì sự công nghĩa,” rồi bạn mới hoàn toàn có thể trở thành muối hạt của đất.

Nếu ai bảo rằng hội thánh rất có thể trở thành muối của đất mà không đề nghị đến “Tám phước lành”, ấy là thủ thỉ phi lý. Đầu tiên bọn họ phải vui mừng trở thành nghèo khổ trong trung khu linh, khóc lóc cho tội lỗi và bị bặt bớ vì chưng sự công nghĩa. Rồi nhờ vào cậy vào quyền năng biến hóa của Chúa Trời mà bạn cũng có thể trở thành muối với sự sáng. Hội thánh thì tràn đầy những Tín Đồ Cơ Đốc không bị đổi mới đổi, họ không hề kinh lịch quyền năng biến hóa của Chúa Trời.

Chúng ta vẫn muốn phó thác cho Chúa Trời nhằm Ngài đổi khác chúng ta không? Chỉ khi họ phó thác hoàn toàn cho Ngài rồi ta mới kinh lịch quyền lực của Ngài và phân biệt Ngài quả đúng là Đấng Chúa Trời hằng sống.

Ê-phê-sô 5:8 8 Vả, trước kia đồng đội là tối tăm, tuy thế bây giờ bằng hữu là ánh sáng trong Chúa. Hãy bước đi như con cái của ánh sáng; 

Đây là một trong những sự biến đổi từ ám muội trở thành tia nắng trong Chúa. Khi chúng ta quyết trọng tâm nhận rước sự biến đổi và hậu quả của việc biến đổi, thì thế lực của Chúa Trời cho vào cuộc đời của khách hàng và thay đổi bạn thành một con fan mới.

Quyết vai trung phong Không lỗi lầm Lội

Ma-thi-ơ 5:29 – 30 29 Vậy nếu con mắt mặt hữu gây mang lại ngươi phạm tội, thì nên móc nó ra với quăng nó mang đến xa ngươi đi; vì chưng chẳng thà chịu một phần thân thể ngươi bị tàn phá còn rộng là cả thân thể bị ném vào địa ngục. 30 Lại nếu như tay hữu gây mang lại ngươi phạm tội, thì hãy chặt nó ra mà lại liệng nó mang đến xa ngươi đi; vày chẳng thà chịu một trong những phần thân thể ngươi bị tiêu diệt còn hơn là cả thân thể ngươi đi vào địa ngục.”

Này mới là sự phó thác chân thật. Thiệt ra trong cả từ ngữ “phó thác” vẫn chưa đủ để miêu tả hành động cả quyết và ko thỏa hiệp này, thậm chí khiến cho người hoảng sợ. Chúng ta phải quyết chổ chính giữa chặt tay hữu của chính mình nếu nó gây cho mình phạm tội. Nếu không có một sự phó thác như vậy, Chúa Giê-su cảnh cáo rằng bọn họ sẽ đi vào địa ngục.

Lẽ đương nhiên Chúa Giê-su chưa phải là nông cạn, và Chúa chưa hẳn nói rằng bạn cũng có thể đối phó vụ việc tội lỗi bằng phương pháp chặt cánh tay của bản thân mình ra. Ko chừng chúng ta nên chặt cái cổng output thì phải, tại vì mặc dù cánh tay bị chặt đi rồi nhưng lao động trí óc của ta vẫn có thể tưởng tượng đều chuyện tội lỗi. Trong câu trước (Ma-thi-ơ 5:28), Chúa Giê-su nói rằng vụ việc tội lỗi là nghỉ ngơi trong lòng.

Ma-thi-ơ 5:28 28 nhưng ta nói cho những ngươi biết: “Hễ ai chú ý một người đàn bà cùng với lòng tham muốn bầy bà ấy, thì trong trái tim đã lỗi lầm tà dâm thuộc người bầy bà ấy rồi. 

Chúa Giê-su dùng rất nhiều từ ngữ rất to gan để cách điệu sự cần thiết của uỷ thác hoàn toàn. Chúa không hẳn nói rằng bạn cần phải thật sự chặt ra cánh tay của mình, nhưng các bạn phải có quyết trọng tâm không phạm tội với sự giao phó hoàn toàn. Chẳng thà không đủ cánh tay hay con mắt còn rộng là bị ném vào địa ngục.

Tại sao họ cần phải có quyết vai trung phong như vậy? Tại vì chưng Chúa Trời là Đấng Thánh Sạch. Ngài là Đấng Chúa Trời yêu thương thương nhưng đồng thời cũng chính là thánh sạch. Thánh sạch là vấn đề dạy trung trung ương của kinh Thánh, nhưng mà hội thánh thời nay không nhấn mạnh về điểm đó nữa. Phó thác cho Chúa Trời có nghĩa là phó thác cho sự công nghĩa. Nếu chúng ta bóc rời thánh sạch ngoài Chúa Trời với nghĩ rằng bạn cũng có thể phó thác mang lại Chúa Trời mà không phó thác mang đến công nghĩa, thì họ vẫn không hiểu rõ lời dạy trong ghê Thánh.

Kinh định kỳ Lẽ Thật

Bằng giải pháp nào mà chúng ta có thể nhận biết lẽ thiệt trong lời dạy dỗ của Chúa?

Giăng 7:17 17 trường hợp ai quyết tâm tuân theo ý hy vọng của Chúa Trời thì sẽ phân biệt lời dạy của ta liệu có phải là bởi Chúa Trời giỏi là ta nói theo ý của ta.

Xem thêm: Makeshift Là Gì, Nghĩa Của Từ Makeshift, Makeshift Tiếng Anh Là Gì

 

Này lại là lôi kéo về phó thác. Nếu khách hàng phó thác hoàn toàn cho Chúa Trời, bạn sẽ nhận biết một lời dạy dỗ là chân thật hay đưa dối và lời dạy đó bao gồm phải trường đoản cú Chúa Trời tuyệt là từ loại người.

Tôi tin tưởng trọn vẹn vào lẽ thiệt của Chúa Trời tại vày từ thời gian tôi tin vào Ngài những năm về trước tôi luôn luôn luôn thực hành thực tế câu khiếp Thánh này. Tôi có thể làm chứng rằng câu này là chân thật. Tôi để cả sinh mạng của mình trên câu này, cùng tôi biết rằng điều mà lại Chúa Giê-su nói ở đấy là chân thật. Nếu khách hàng vui lòng phó thác hoàn toàn cho Chúa Trời, các bạn sẽ kinh lịch được Chúa Trời là Đấng Hằng Sống ! (Bài giảng kế tiếp)